Tôi sống với niềm tin rằng ranh giới chỉ tồn tại để bị vượt qua. Trên hành trình từ Việt Nam đến California, tôi đã học được rằng mỗi bước chân là một lựa chọn can đảm – và can đảm nhất là dám sống thật với những gì mình theo đuổi. Có người thấy tôi qua những khung hình, có người nhìn thấy ở tôi hình ảnh một vận động viên bắn cung với giải thưởng thành phố, nhưng sâu thẳm bên trong, tôi là một tâm hồn khao khát chữa lành. Những trang sách Y khoa trở thành người bạn đồng hành thầm lặng, những giờ tập bắn cung dạy tôi sự kiên nhẫn và chính xác – hai phẩm chất mà tôi tin là cốt lõi của một bác sĩ tương lai. Tôi không chạy theo ánh đèn sân khấu hay những định danh thoáng qua; tôi chạy theo một mục đích sống, nơi tôi có thể vừa là một nhà khoa học với bộ óc phân tích, vừa là một người nghệ sĩ với trái tim biết rung động trước những mảnh đời. Và giữa nhịp sống hối hả của xứ sở mới, tôi vẫn giữ cho mình một khoảng lặng – để lắng nghe, để thấu cảm, và để không bao giờ quên lý do mình bắt đầu.
